Tản mạn Văn học

Điều muốn nói (Nguyễn Thu Hằng)

11/27/2013 10:47:24 AM

ĐIỀU MUỐN NÓI

(Hồi âm từ một bài thơ)

Chuyện xảy ra đã lâu lắm rồi, hồi ấy vì giáo viên tiểu học thiếu nên một thời gian (như bao đồng nghiệp khác) tôi dạy tiểu học và tôi công tác ở trường tiểu học số 2 Bắc Lý; giờ sinh hoạt lớp, tôi dạy các em bài hát: “Ngày đầu tiên đi học’ của Nguyễn Ngọc Thiện. Bất ngờ, một cậu học sinh nhỏ bật khóc. Thì ra em không thích cô giáo là cô tiên vì theo lời em nói là tiên sẽ bay đi mất, em không muốn mất cô. Tôi cười và hỏi:’’Không thích cô là tiên thì con muốn cô là gì?’ Cu cậu ngúng nguẩy:’’Thích cô là mẹ thôi’’Tôi sững người trong giây lát, ôm hôn cậu học trò đáng thương. Cảm xúc dâng trào, tối đó bài thơ:”Cô ơi em muốn’’ra đời. Tôi đã nghẹn ngào đọc nó trước lớp và sau đó gửi báo đăng:

Cô ơi em chẳng muốn

Cô giáo là cô tiên

Tiên sẽ bay đi mất

Còn đâu…cô giáo hiền!

 

Cô ơi em chỉ muốn:

Cô là người mẹ thôi

Để dang tay ấp ủ

Em_làn gió mồ côi

 

Cô ơi! sao cô khóc?

Cứ mãi nhìn em thôi

Soi vào trong đáy mắt

Thương em nhất trên đời

Mấy tháng sau, bất ngờ tôi nhận được một lá thư gửi về trường tôi không rõ địa chỉ của người gửi. Tò mò mở ra đọc, trong thư là bài thơ nhại lại bài thơ của tôi, duy chữ ‘’em’’ cuối bài lại được viết hoa to tướng. Bài thơ không đề, phía dưới ghi mấy chữ đề:  tặng Hằng thương…

Em không muốn cô là tiên

Bởi tiên không có thật

Em không muốn cô là Phật

Vì phải tu suốt đời

Chỉ muốn một điều thôi

Núi vẫn có núi đôi

Mà sao cô đơn côi

Giữa biển trời ào ạt?!

 

Cô ơi em chỉ muốn

Cô là người mẹ thôi

Như bao người mẹ khác

Hòa dòng người vui tươi

 

Kìa sao cô lại khóc?

Hãy nhìn vào mắt em

Soi vào trong đáy mắt

Thương Em nhất trên đời

Sau này tôi được biết, tác giả bài thơ đó là một phóng viên và cũng là sĩ quan Tổng cục chính trị, công tác tại Hà Nội, người Quảng Tùng, Quảng Trạch. Và cũng rất tình cờ: ba anh và ba tôi đã từng nằm bệnh viện cùng một khoa, một phòng. Là độc giả sau khi đọc bài thơ ‘’Cô ơi em muốn’’, biết được chuyện riêng của tôi…anh có đôi dòng nhắn gửi. Mười mấy năm đã trôi qua, từ cái thời

Chưa làm mẹ đã chứa chan tình mẹ

Bởi yêu nghề nên quý lớp em thơ’’

Giờ đây cậu học trò Quốc Phú năm nào đã là cán bộ Hải quan Quảng Trị, mỗi lần về thăm nhà đều ghé thăm mẹ nuôi. Còn tôi, hơn 3 chục năm tuổi nghề, lớp lớp đàn em đã trưởng thành, có những em giữ cương vị trọng trách trong xã hội, tôi vẫn là một giáo viên dạy Văn trường THCS số 1 Nam Lý. Hạnh phúc giản đơn_một điều muốn nho nhỏ của độc giả ngày xưa ấy giờ đã thành hiện thực: Tôi đã thực sự làm mẹ của một bé trai “dễ ghét’’ và ngày ngày vui vầy bên đàn em thơ. Giữa dòng đời ngược xuôi, nhịp điệu cuộc sống luôn tuôn chảy, ngôi nhà nhỏ khiêm nhường nằm nép bên cầu Vượt ngày ngày vang vọng tiếng cười, tiếng hát trẻ thơ.

Ngôi nhà nhỏ mở cửa về bè bạn

Công em trồng đo thước tính thời gian’’

Mỗi dịp lễ tết, xuân về chào đón những bàn chân bạn bè học trò cả cũ, mới…là động lực giúp tôi vượt qua bao sóng gió cuộc đời. 20/11 này tôi xin ‘’bật mí’’nói ra: ‘’Điều ước muốn’’ ngày nào giờ chính là món quà tinh thần tôi gửi tặng tới tất cả: cho bạn và cho tôi, cho tất cả các em học sinh rất đỗi yêu thương, những người sống quanh tôi...

 

Bài viết đăng nguyên văn của tác giả Nguyễn Thu Hằng

Biên tập: Hoàng Công Hậu

Đóng góp ý kiến Bản in
Họ và tên*
Email*
Phản hồi*
  Mã xác nhận: 3302

Các Tin đã đăng

  Thơ tình toán học (Thanh Trà st) 11/15/2013 10:29:10 PM
  Đừng khóc trong mùa Vu Lan 9/8/2013 7:15:40 AM
  Nỗi nhớ ngày Khai trường 8/28/2013 11:37:08 PM
  Ngày hè tuyết trắng 6/7/2013 9:31:56 PM
  Điên dại... 5/23/2013 7:21:32 PM
  VIẾT CHO MÙA HẠ CUỐI 4/20/2013 12:47:12 AM
  Tuyệt vọng... 2/23/2013 9:16:56 AM