Văn nghệ Tuổi hoa

Nụ cười của mẹ - Ngọc Hà [Lớp 7/1]

11/9/2012 9:26:55 PM

Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực hay Nam cực mà nơi lạnh nhất là nơi thiếu vắng tình thương... Con cám ơn mẹ đã cho con cuộc đời, cám ơn mẹ đã luôn bên con, ban cho con niềm tin và sức mạnh để bước đi trên cuộc đời, cám ơn mẹ đã sưởi ấm lòng con ngay cả những lúc tiết trời lạnh giá nhất, cám ơn mẹ đã luôn mỉm cười hạnh phúc với con ngay cả những lúc con gục ngã...

Gửi mẹ yêu của con!

Cuối thu….Gió bấc thổi….Những cơn mưa trở mùa…..Con đạp xe về nhà mà người lạnh cóng vì ướt đẫm. Vừa về đến nhà, con được đón nhận một nụ cười rạng rỡ và thiết tha biết bao, mẹ tất tưởi với con như thể vừa gặp lại con sau một thời gian xa cách đằng đẵng.  Thật lạ kì! Ngoài trời vẫn gió thế, mưa thế mà sao con lại thấy mình ấm áp vô cùng bởi nụ cười của mẹ. Nó như một bông hồng mùa xuân lạc vào giữa ngày mưa lạnh giá này, mang hơi ấm nồng nàn của đất trời, của tình thương bao la mẹ tỏa vào cuộc đời con, sưởi ấm cho con, xua tan tất cả những sự lạnh lẽo, đơn côi trên cõi đời này.

Con nhìn thấy những đứa trẻ nhỏ được mẹ nó âu yếm, và vui mừng khi nó chập chững bước những bước chân đầu tiên. Con nghĩ ngày con bé mẹ cũng thế, mẹ đã rất vui khi thấy con mình ngày càng lớn lên, mà cảm nhận được nó yêu mẹ nhiều lắm. Rồi con đã ngắm nhìn mẹ và tự nhận thấy: Mẹ của con cười đẹp biết bao, đôi mắt của mẹ long lanh như một vườn sao chiếu đsáng cả một vùng rộng lớn xung quanh con, làm con chỉ muốn đắm say trong khung cảnh đó mãi không thôi.

     Rồi một ngày,  mẹ tình cơ đọc được bài văn của con viết về mẹ. Con đã thấy mẹ cười nhưng đâu đó còn có những giọt nước mắt hạnh phúc. Nụ cười hạnh phúc chan chứa những niềm hi vọng và và tự hào của mẹ đã trở thành một kỉ niệm không thể phai mờ trong tâm trí con., con thầm hứa sẽ cố gắng để mãi xứng đáng với niềm tự hào ấy của mẹ, để nụ cười hạnh phúc luôn rạng ngời niềm thương trên đôi môi của mẹ.  

Đôi lúc con không được điểm tốt, con đã rất buồn vì thua kém người khác, thật không cân xứng với công sức của con đã bỏ ra để dành được nó. Con lúc ấy như một người vô cảm, đang bị nhấn chìm trong sự đen tối, con khóc rất nhiều. Nhưng mẹ không khóc cùng con. Điều đó không phải vì mẹ không hiểu con, không đồng cảm cùng con mà như thấu hiểu con gái mẹ đang cần điều gì. Mẹ không khóc cùng con bởi mẹ không muốn con yếu đuối để rồi tự nhấn chìm mình vào thất bại, mẹ biết con đang cần một sức mạnh, một nghị lực, một niềm an ủi theo cách của riêng mẹ. Thay vì ôm con vào lòng để hòa chung dòng nước mắt đang tuôn trào nơi con, mẹ trao cho con một nụ cười – một nụ cười diệu kỳ rạo rực tình yêu thương. Nụ cười đó đã tiếp thêm nghị lực để buộc con phải cố gắng nhiều hơn nữa vì mẹ đang trông chờ rất nhiều vào con. Và nhờ nó mà con đã làm được mẹ à! Con đã tìm lại được nụ cười mãn nguyện ở mẹ khi con hãnh diện khoe với mẹ những con điểm điểm tốt sau những bài kiểm tra. Nhưng sao mẹ chỉ cười mà lại không khen con? Lúc đó, con đã hơi hụt hẫng vì tưởng như mẹ chẳng thú vị gì mấy cho thành quả đó của con, mẹ chưa mãn nguyện? Điều đó, khiến con quyết tâm cố gắng nhiều hơn nữa. Cho đến sau này con mới chợt nhận ra rằng nếu hôm đó mẹ hết lời khen ngợi con thì có lẽ con đã không đạt được những kết quả như bây giờ mẹ nhỉ? Đó chính là cách mẹ dạy con, cách để mẹ yêu thương con và là cách để mẹ mở ra cho con những con đường rộng mở thênh thang, những con đướng bước đến thành công.

Nhiều lúc con sợ mình sẽ trở thành người lớn, con sợ cuộc sống của một người trưởng thành và phải xa dần những ký ức ngọt ngào mà con đã có trong tuổi thơ con. Có thể mẹ và mọi người sẽ cho rằng con thật điên rồ nhưng thực sự con chẳng muốn rời xa cái tuổi thơ con bây giờ chút nào cả. Con chưa hiểu nhiều về cuộc sống của một người trưởng thành nhưng con biết lúc đó con rất khó để được nhận những gì con đang có lúc này. Cuộc sống bộn bề của con người (mà sau này con cũng sẽ trãi qua) nhiều lúc cứ cuốn họ vào những dòng xoáy của sự vô tình... và con sợ con cũng vô tình lúc ấy mẹ ạ. Nhưng một điều chắc chắn rằng con (và tất cả mọi người trên thế gian) sẽ chẳng thể nào sống mãi với tuổi thơ. Con phải khôn lớn, phải trưởng thành và phải thành đạt, sống một cuộc sống ý nghĩa mà mẹ đã ươm mầm cho con ngay từ lúc lọt lòng, từng ngày, từng giờ mẹ hằng ao ước. Không ai có thể dám chắc mai sau rồi sẽ thế nào nhưng có một điều con có thể chắc chắn là tình yêu thương của mẹ dành cho con là bao la vô tận và sẽ theo con mãi mãi. Mọi thứ đều có thể tan biến như phù du giữa biển nhưng chắc mẹ cũng biết rằng có một thứ không bao giờ phai nhạt đó là nụ cười của mẹ, dù phải bôn ba khắp bốn bể năm châu, đi suốt cuộc đời con cũng không bao giờ đánh mất nụ cười ấy của mẹ... kể cả khi... mẹ phải rời xa con theo qui luật của tạo hóa thì nụ cười của mẹ vẫn luôn theo sát bên con che chở, nâng niu và dìu con bước đi một cách vững vàng nhất...

Con tiếc rằng con chưa thể là một nhà văn để hình ảnh của mẹ đi vào những trang viết của con như một thiên thần, một lẽ sống, một hạnh phúc vô bờ bến; Con tiếc rằng con chưa phải là nhạc sĩ để lời ru của mẹ mãi được cất lên trong cuộc đời con, sưởi ấm con và sưởi ấm lòng cho tất cả mọi người xung quanh con; Con khao khát mình sẽ là một họa sĩ tài năng để có thể khắc họa vẻ đẹp diệu kỳ của nụ cười mẹ đã, đang và sẽ mãi mãi dành cho con... Vậy thì con đành làm một trang giấy cuộc đời, một trang giấy vô hình nhưng có thể chứa được vẻ đẹp khôn tả, chứa được hơi ấm nồng nàn của một nụ cười – một nụ cười mà chỉ có con mới có được – nụ cười của mẹ. Mẹ yêu... !

                                                                                                    Con yêu của mẹ!

 

Biên tập: Công Hậu

Đóng góp ý kiến Bản in
Họ và tên*
Email*
Phản hồi*
  Mã xác nhận: 2760